Thứ Năm, 25 tháng 9, 2014

LUẬN CHUYỆN LĂNG NHĂNG CỦA ĐÀN ÔNG
Đàn ông yêu nhiều, thì bị phụ nữ mắng là lăng nhăng. Phụ nữ khó hiểu lắm, vô cùng khó hiểu. Mắng là mắng vậy thôi, chứ đàn ông không yêu nhiều, thì lại bị xem là khờ khạo.

Sinh thời, cụ Tú Xương phán “Một trà, một rượu, một đàn bà - Ba thứ lăng nhăng nó quấy ta - Chừa được thứ nào hay thứ ấy - Có chăng chừa rượu với chừa trà”. Cụ đỉnh đỉnh đại danh, phán một phát : rượu, trà và đàn bà lập tức được mặc định là những thứ lăng nhăng.
Mỗi thời mỗi khác, nên lăng nhăng hôm nay cũng khác lăng nhăng hôm xưa. Trong bài viết này, mình chỉ luận bàn những thứ lăng nhăng của cụ Tú. Mặc dù vẫn biết, ngoài trà, rượu và đàn bà còn hàng tỷ thứ lăng nhăng khác…
1. Mình đọc những chuyện về trà của nhiều nhà văn nổi tiếng, ong hết cả đầu. Loại phàm phu như mình, trà nào cũng là trà. Thi thoảng có thèm trà Bắc, do cơ quan hay pha uống, mình uống ké nên ghiền. Còn lại, trà gì cũng là trà.
Thi thoảng, bạn bè rủ đi uống trà, hình như sang trọng gọi là thưởng trà hay ngoạn trà. Mình thấy bạn ngồi chén trà, chén ấm, hãm nước, rót vòi cao đầy trịnh trọng, mình điên hết người. Bởi trà nào cuối cùng không để uống?
Hôm mưa rảnh, nằm đọc Trà Kinh, mới biết phức tạp vô cùng. Trà phải được trồng ở đâu, lấy nước pha ở đâu, cách đun nước thế nào, cách thức pha... Loạn hết người.
Mình bao năm ở phố, chỉ uống trà đá là nhiều. Lâu trước, trên một tờ tạp chí khổ nhỏ, có bài luận về trà đá, đọc buồn cười chết mất. Đã gọi là trà đá thì có gì mà luận. Một ít nước cốt trà, pha với một tá nước máy, xong bỏ đá vào ly, rót ra rồi…uống. Luận là luận ra sao, văn hóa là văn hóa cái gì. Đâu phải thói quen nào cũng trở thành văn hóa được. Đời sống nhiều rối rắm, cái gì tiết chế cho qua được, thì cứ nhẹ lòng mà cho qua. Chứ chuyện ghì cũng gán ghép rồi biến nó thành quan trọng thì, biết sống được bao lâu mà cứ lo với lắng.
Vậy thì tại sao trà lại đươc cụ Tú xếp vào hạng lăng nhăng (?!). Ông anh nổi danh của mình bảo, có lẽ cụ Tú ám chỉ chuyện mấy ông nhà Nho (như cụ), ỷ có chữ có nghĩa, suốt ngày mượn trà ngồi tán chuyện lăng nhăng, phí phạm thời gian. Trong lúc, người khác chân lấm tay bùn quanh năm để mong được ấm no, đủ đầy. Chứ bản thân trà thì có gì đâu mà lăng nhăng.
May là, mình không dính cái lăng nhăng này. Mặc cho nghe phong thanh câu, “Làm trai biết đánh tổ tôm/ Uống trà Chính Thái, ngâm Nôm Thúy Kiều”. Nếu xét chuyện giới tính kiểu này, thì mình chịu vậy. Vui thôi, mỗi thời một quan niệm khác nhau, ngay cả vùng miền quan niệm còn khác biệt thì nói gì là thời thế.
2. Rượu, vốn dĩ được xem như là chuyện của đàn ông. Mỗi đàn ông có một kiểu uống rượu khác nhau. Đàn ông phàm phu, uống rượu lấy say. Đàn ông không phàm phu, lấy rượu cầu vui. Mặc cho, đàn ông phàm phu hay không phàm phu thì mỗi lần uống rượu đều chuếnh choáng.
Xưa, các cụ uống rượu cầu kỳ thế nào, mình đọc sách cũng mường tượng được. Mình còn nghe cả chuyện, cụ đại thi hào Nguyễn Tuân đương uống rượu bên này, phát hiện phía bên kia có bạn quen, cụ bưng cốc sang chào bạn. Vừa thay, hôm ấy trời có mưa. Cụ một tay cầm dù, một tay bưng rượu, sang đến bên kia chào bạn, mặc cho có dù người cụ vẫn ướt nhẹp. Hóa ra, cụ lấy dù che rượu, còn mình vẫn đi đầu trần. Mình hậu sinh, không dám xét chuyện tiền bối. Nên thôi, mình cứ nghĩ quý rượu như cụ Nguyễn đã thuộc dạng cự phách rồi.
Nay, ngồi uống rượu chủ yếu là vui. Nói như một ông anh trong lần gặp mặt ở Vũng Tàu, thì “Uống rượu quan trọng nhất là món nhân sự”. Tức là, được ngồi với ai, còn rượu gì cũng xong. Mình cực khoái chi tiết này.
Mình có loại rượu mình thích, nhưng loại rượu mình không thích mình vẫn cứ uống như không. Đâu có sao, quan trọng là vui. Đời sống mà không vui thì còn gì là đời sống. Thế nên, ngoài chuyện vui gia đình, vui công việc… thì vui nhất là được ngồi uống rượu với tri âm.
Uống rượu với tri âm, không cần rào trước đón sau, không cần nhìn ngang ngó dọc, không cần xem mình có thất lễ hay nói bậy bạ gì không(?!). Hãi nhất là ngồi uống rượu với những người không tri âm. Cứ dạ dạ, vâng vâng, cười cười, gật gật… như một thằng dở hơi, chán không tả.
Phụ nữ, phần nhiều là không thích những người uống rượu. Phần ít còn lại là cực ghét. Bởi phụ nữ không thể hiểu, cơn say nó thú vị thế nào. Tất nhiên, phần luận này không liên quan đến những ông uống rượu say sáng chiều tối khuya, say xong lại lôi vợ ra “tẩn”.
Phụ nữ không thích đàn ông uống rượu, là bởi phụ nữ chưa bao giờ biết được cảm giác khi say nó thú vị như thế nào. Đang ngồi thế này, tự dưng thấy người mình lâng lâng sung sướng, cảm giác cực kỳ tươi mới. Thấy bạn bè đáng yêu hơn, thấy đời sống mới mẻ hơn, thấy gã bạn ngồi kề đáng thương hơn. Tự dưng thấy mình ăn nói cũng có duyên hơn, vẻ điển trai lại càng quyến rũ hơn.. Y như là cơ thể tiết ra một loại chất kích thích khiến mọi thứ trở nên lung linh đầy huyền diệu. Mỗi lần say, cảm giác lại khác nhau. Nói chung là, rất đã đời.
Sau cơn say thì phải mệt rồi. Nhưng điều đó có nghĩa lý gì chứ, bởi chúng ta không mệt vì chuyện uống rượu, thì có hàng tỷ chuyện khác khiến chúng ta mệt mỏi còn hơn cả uống rượu. Quan tâm mà làm gì, chỉ là chuyện vặt của cuộc sống thôi.
Còn vì sao uống rượu lại lăng nhăng(?!). Ai mà biết được, thắc mắc thì cứ đi gặp cụ Tú mà hỏi.
3. Đàn bà, mình thích gọi là phụ nữ hơn. Đời sống có thể thiếu trà, thiếu rượu nhưng tuyệt nhiên không thể thiếu phụ nữ. Phụ nữ giúp cho chúng ta cảm thấy cuộc đời này đáng sống, phụ nữ giúp chúng ta cảm nhận được sự tồn tại của chính mình.
Ai cho ta đau thương. Đương nhiên, phụ nữ cho ta đau thương.
Ai cho ta hạnh phúc. Đương nhiên, phụ nữ cho ta hạnh phúc.
Ai cho ta hoan lạc. Đương nhiên, phụ nữ cho ta hoan lạc.
Tất cả những cung bậc cảm xúc mà chúng ta đang được thụ hưởng, đều do phụ nữ mang lại cả. Cội nguồn của niềm vui, gốc rễ của nỗi buồn, ngoài phụ nữ ra thì không ai có thể tạo nên tuyệt vời hơn.
Chúng ta không thể nào lớn lên một cách tuyệt đối nếu không có phụ nữ. Ấu thơ có niềm vui trẻ dại, trưởng thành có sự viên mãn của thời gian. Phụ nữ quy chuẩn điều này.
Được sinh ra để làm phụ nữ là một điều may mắn. Thế nên, đàn ông được phụ nữ yêu thương chính xác phải gọi là may mắn của may mắn.
Không có phụ nữ, đàn ông cầu danh để làm gì (?!). Không có phụ nữ, đàn ông bạc mặt xoay chuyện cơm áo gạo tiền, chức vị, ghế ngồi… để làm gì (?!). Không có phụ nữ, đàn ông tỏ ra mạnh mẽ để làm gì (?!). Thậm chí, không có phụ nữ thì đàn ông cần gì phải ủi áo trước khi mặc, là quần trước khi đi làm, đánh giầy để bước ra đường, rắp tâm đổi cái ô tô xịn… để làm gì.
Đại khái, không có phụ nữ thì đàn ông hoàn toàn không có động cơ và mục đích để làm bất cứ chuyện gì cả. Không có phụ nữ, đoán chắc gã đàn ông nào cũng như gã đàn ông nào. Sáng không cần đánh răng, chiều không cần phải tắm, tối không cần phải sửa lại chiếu giường. Đàn ông không có phụ nữ, đàn ông trở nên vô duyên đến tồi tệ.
Không có phụ nữ, chữ nghĩa xuất hiện để làm gì. Ngôn ngữ hiện hữu để làm gì. Không có phụ nữ, đàn ông không có nhu cầu trò chuyện cùng nhau, cũng không cần phải giữ gìn ý tứ cùng nhau.
Không có phụ nữ, đàn ông chắc chắn trở nên hoang dại. Lịch sự mà làm gì, chỉn chu mà làm gì, tử tế mà làm gì, nghiêm túc mà làm gì, đứng đắn là làm gì... Không nhẽ, đàn ông diễn để cho đàn ông xem. (Hẳn là, vẫn có đàn ông diễn cho đàn ông xem, nhưng số này ít thôi. Với lại, không phải là đối tượng trọng tâm, nên mình không bàn đến).
Có phụ nữ, đàn ông mới cần phải chứng tỏ nhiều thứ, cốt yếu là để mình trở thành điểm sáng trong mắt phụ nữ. Mình thề ấy, nếu không có phụ nữ, cụ Nguyễn Công Trứ không nhất thiết phải tuyên bố “Đã mang tiếng ở trong trời đất/Phải có danh gì với núi sông”…
Có phụ nữ, đàn ông mới có điều kiện để được chiều chuộng, che chở, chăm sóc và bảo vệ. Có phụ nữ, thì đàn ông mới được nên người. Mình chưa thấy gã đàn ông nào nên người khi chưa có vợ cả.
Ông anh mình hay nói rằng, “Tính anh ngộ lắm, yêu cô nào là sợ ngay cô ấy”. Mình im im, cười cười. Chứ không nhẽ mình phản bác, “Vậy thì có gì ngộ, như em ấy, chưa kịp yêu em đã sợ rồi. Còn được yêu, phải chính xác gọi là chết khiếp”.
Đàn ông yêu nhiều, thì bị phụ nữ mắng là lăng nhăng. Phụ nữ khó hiểu lắm, vô cùng khó hiểu. Mắng là mắng vậy thôi, chứ đàn ông không yêu nhiều, thì lại bị xem là khờ khạo, là đàn ông lăng nhăng.
Lăng nhăng không phải là thói quen xấu, lăng nhăng chỉ là một kiểu chứng tỏ giá trị bản thân của đàn ông thôi. Mà mình nói thiệt, đàn ông tài hoa thì mới lăng nhăng được. Lăng nhăng có đẳng cấp của lăng nhăng, mấy anh chàng tán gái lừa tình không thể được gọi là lăng nhăng. Bởi ai lại nhân chuyện lăng nhăng để đi lừa đảo phụ nữ để thu về một món lợi nào đó.
Nhiệm vụ lớn nhất của phụ nữ, chỉ cần xinh đẹp là đủ. Xinh đẹp để đàn ông lăng nhăng. Đàn ông càng lăng nhăng, phụ nữ càng có cơ hội để minh chứng tầm quan trọng của chính mình chứ. Đàn ông mà nghiêm túc hết, thì phụ nữ đẹp hóa ra không phải là đang chịu thiệt thòi hay sao.
Riêng về chuyện này, mình nghĩ cụ Tú đang tán dương phụ nữ (!?). Mà biết đến khi nào, mình mới có thể vướng vào cả ba thứ lăng nhăng nào cùng lúc, nhỉ?


Thứ Sáu, 22 tháng 8, 2014

THƯ GỬI CON

Con yêu dấu!

Đời người phúc họa vô thường! Không một ai biết trước mình sẽ sống được bao lâu. Có một số việc tưởng nên sớm nói ra thì hay hơn.
Cha là cha của con, nếu cha không nói với con, có lẽ không ai nói rõ với con những điều này!
Những lời khuyên để con ghi nhớ này, là kết quả bao kinh nghiệm xương máu, thất bại đắng cay trong cuộc đời, mà bản thân cha đã trải nghiệm. Nó sẽ giúp con tiết kiệm nhiều những nhầm lẫn hoang phí trên bước đường trưởng thành của con sau này.
Dưới đây là những điều con nên ghi nhớ trong cuộc đời:

- Nếu có người đối xử không tốt với con, đừng bận tâm cho mất thời giờ. Trong cuộc đời này, không ai có nghĩa vụ phải đối xử tốt với con, ngoại trừ Cha và Mẹ của con. Nếu có người đối xử tốt với con, ngoài việc con phải biết ơn và trân quý, con cũng nên thận trọng suy xét, vì người đời làm việc gì thường có mục đích và nguyên nhân. Con chớ vội vàng xem đối phương là chân bằng hữu .

- Con có thể yêu cầu mình phải giữ chữ TÍN, nhưng không thể bắt người khác phải giữ chữ TÍN với mình. Con có thể yêu cầu mình phải đối xử TỐT với người khác, nhưng không thể kỳ vọng người khác phải đối xử TỐT với con. Con đối xử người ta thế nào, không có nghĩa là nguời ta sẽ đối xử lại mình như thế ấy, nếu con không hiểu rõ được điểm này, sẽ tự chuốc lấy buồn phiền cho mình mai sau.

- Trên đời không phải không có người nào mà không thể thay thế được, không có vật gì mà nhất định mình phải sở hữu được. Con nên hiểu rõ ở điểm này. Nếu mai sau rủi người bạn đời không còn muốn cùng con chung sống, hoặc giả con vừa mất đi những gì trân quý nhất trong đời, thì con nên hiểu rằng: Đây cũng không phải là chuyện lớn lao gì cho lắm!

- Trên đời này chẳng hề có chuyện yêu thương bất diệt. Ái tình chỉ qua là một cảm xúc nhất thời. Cảm giác này tuyệt đối sẽ theo thời gian, hoàn cảnh mà thay đổi. Nếu người yêu rời xa con, hãy nhẫn nại chờ đợi , để thời gian từ từ gột rửa, để tâm tư mình dần dần lắng đọng thì nỗi đau thương cũng sẽ từ từ nhạt nhòa đi . Không nên cứ ôm ấp hoài niệm mãi cái ảo ảnh yêu thương, cũng không nên quá bi lụy vì tình.

- Đời người ngắn ngủi, nếu hôm nay con đã lãng phí thời gian, mai đây hiểu được thì thấy rằng quãng đời đó đã vĩnh viễn mất rồi! Cho nên càng biết trân quý sinh mạng của mình càng sớm, thì con sẽ được tận hưởng cuộc đời mình càng nhiều hơn. Trông mong được sống trường thọ, chi bằng con cứ tận hưởng cuộc đời mình ngay từ bây giờ.

- Cha không yêu cầu con phải phụng dưỡng cha trong nửa quãng đời còn lại. Ngược lại, Cha cũng không thể bảo bọc nửa quãng đời sau này của con, khi mà con đã trưởng thành và tự lập. Đây là lúc Cha đã làm tròn trách nhiệm của mình. Sau này con có đi xe buýt hay đi xe hơi riêng; ăn súp vi cá hay ăn mì gói, tự con lo liệu lấy.

- Gia đình thân nhân chỉ là duyên phận một đời. Bất luận trong kiếp này chúng ta sống chung với nhau được bao lâu và như thế nào, nên trân quý khoảng thời gian sum họp, gia đình đoàn tụ. Kiếp sau, dù ta có thương hay không, cũng không chắc sẽ còn gặp lại nhau.

- Tuy có nhiều người thành công trên đường đời mà học hành chẳng đến đâu. Nhưng điều đó cũng không có nghĩa là không cần học hành mà vẫn thành công. Kiến thức đạt được do việc học hành, là vũ khí trong tay của mình. Ta có thể lập nên sự nghiệp từ hai bàn tay trắng, nhưng không thể thiếu sự hiểu biết. Nên nhớ kỹ điều này!

- Hơn mười mấy, hai mươi mấy năm nay, Cha tuần nào cũng mua vé số, nhưng đến nay, ngay đến giải 3 vẫn chưa từng trúng. Điều này chứng tỏ rằng: Muốn phát đạt phải siêng năng làm ăn, nỗ lực phấn đấu chứ không phải chờ đợi điều may mắn đến với con. Trên thế gian này không có buổi ăn trưa nào miễn phí cả. Nếu may mắn có đến với con, đấy là điều tốt, còn nếu không thì cũng chẳng có vấn đề gì, bởi tất cả phải dựa vào chính bản thân con.

- Con hãy BIẾT ƯỚC MƠ, nhưng để trở thành hiện thực thì ước mơ đừng xa rời thực tế, đừng hão huyền và ảo tưởng. Con phải LUÔN CÓ NIỀM TIN. Không chỉ là niềm tin vào chính bản thân mình mà con cũng cần có niềm tin vào mọi người, niềm tin vào cuộc sống. Nếu không có niềm tin, con sẽ chẳng thể làm được việc gì. Công việc, cuộc sống đôi lúc sẽ có những khó khăn, trở ngại đòi hỏi con phải LUÔN NỖ LỰC. Để có được những thành công thì không thể thiếu sự cố gắng và say mê, con ạ. Hãy nhớ rằng THÀNH CÔNG KHÔNG PHẢI LÀ MỘT ĐÍCH ĐẾN MÀ LÀ MỘT QUÁ TRÌNH. Vì thế, con hãy tiếp tục ước mơ, tiếp tục tin tưởng và không ngừng nỗ lực, con nhé.



THƯ GỬI CON ĐI THI ĐẠI HỌC
Con yêu quý của cha, suốt mấy tháng qua con vùi đầu vào mớ bài học, bài tập thật là vất vả. Nhìn con nhiều lúc mệt mỏi ngủ gục trên bàn học, lòng cha cũng thấy xót xa vô cùng. Nhưng cuộc đời là như thế con ạ, sống là phải đối diện với những thử thách và vượt qua nó. Rồi con lại bước vào kỳ thi quan trọng của cuộc đời mình với biết bao nhiêu khó nhọc. Khi con vào trường thi, cha chỉ biết cầu chúc cho con được nhiều may mắn để có thể đạt kết quả tốt nhất. Quan sát nét mặt những vị phụ huynh đứng ngồi la liệt trước cổng trường, cha thấy rõ được biết bao nhiêu là tâm trạng lo âu, thổn thức, mong ngóng… của họ. Điều đó là tất yếu vì những đứa con luôn là niềm tự hào to lớn, là cuộc sống của bậc sinh thành.
Con đã tham dự tới mấy đợt dự thi để cốt tìm kiếm cho mình tấm vé an toàn tại giảng đường đại học. Cái sự học khó nhọc không phải của riêng con mà của biết bao bạn bè cùng trang lứa trên khắp mọi miền đất nước. Ngưỡng cửa đại học đối với nhiều bạn là niềm mơ ước, niềm khao khát hay cũng có thể là cơ hội đổi đời, là bước ngoặt của cả đời người. Và con của cha cũng không ngoại lệ, con đã được trải nghiệm sự cạnh tranh quyết liệt đầu đời. Từ nay cha mẹ sẽ buông tay con ra để con tự do khám phá và quyết định cuộc đời mình. Đã đến lúc cha mẹ lui về chỗ đứng của mình để thế hệ con em tiến lên. Nhưng con hãy yên tâm, bên cạnh con cha mẹ luôn hiện diện như những vị cố vấn, như một chỗ dựa tinh thần vững chắc bất cứ khi nào con cần tới.
Kỳ thi đại học vừa rồi thật sự là một cơ hội lớn để con thử sức cùng bạn bè, để con hiểu ra thế nào là sự cạnh tranh trong đời. Một kỳ thi có ý nghĩa quyết định đến những ngã rẽ cuộc đời con người ta. Chính vì thế cha luôn động viên con cố gắng hết sức để sau này khỏi hối tiếc. Và nếu như không may mắn để đạt kết quả trong kỳ thi này thì thật đáng buồn. Nhưng điều đó không sao, bởi lẽ trong mắt cha con luôn là một đứa con đầy nghị lực, đầy chí tiến thủ. Sẽ thật điên rồ nếu con vì nó mà đánh mất cuộc đời mình hay sa vào những hố đen chán nản, những suy nghĩ tiêu cực. Cha mẹ luôn tự hào, rất tự hào về con của cha mẹ, về những gì con đã làm được và cả những gì con chưa thành công.
Có một chân lý mà con cần nhận ra, là “cuộc đời lớn hơn mọi kỳ thi”. Cuộc đời là một canh bạc lớn mà mọi người đều tham gia với một số vốn không ai giống ai. Nếu cả nhân loại này đều như nhau thì cha tự hỏi thế giới này sẽ đi về đâu? Nếu ai ai cũng có một trình độ ngang bằng nhau, một điều kiện như nhau thì chúng ta sẽ dư thừa kỹ sư, bác sĩ nhưng lại thiếu trầm trọng những người thợ thuyền, những người bán buôn. Chính cái chênh vênh của con người mới tạo ra xã hội với muôn màu muôn vẻ của nó.
Có thể con sẽ đạt kết quả thật tốt trong kỳ thi lần này. Điều đó thật tuyệt vời, đó chính là hoa quả ngọt ngào từ chùm rễ khó nhọc của sự học. Cha mẹ sẽ chúc mừng con và ước mong con sẽ có những bước đi thật vững chãi trên con đường mình đã chọn. Nhưng nếu con không thể trúng tuyển vào các nguyện vọng thì con cũng phải hãnh diện về mình. Con phải hãnh diện vì những giọt mồ hôi, những đêm thức khuya để học bài. Con à, một kỳ thi không thể đánh giá được hết những khả năng, thực lực của con người ta, nhất là trong điều kiện giáo dục như ở nước ta. Trong một giới hạn rất hẹp, kỳ thi vừa qua cốt cũng chỉ làm nhiệm vụ tuyển sinh cho đầy chỗ trong trường đại học. Còn sự thành công của mỗi người thì chính thời gian sẽ là trả lời. Đại học không phải là con đường tất yếu dẫn đến thành công, nó chỉ là con đường mòn được nhiều người đi mà thôi.
Hãy tiếp tục cố gắng con nhé. Cha mẹ tự hào về con!

Thứ Tư, 20 tháng 8, 2014

Hình ảnh tham quan động thiên đường và viếng mộ Cụ Giáp của đoàn 10C phía nam trên đường về hội lớp 35 năm


Sơn Vọ 7C răng gống mạ thằng Núi rứa hè(Phim Đường về quê mẹ)
Không dám đâu em còn phải "trả bài"

































Ừ... còn chạy tốt


Thử chút đi ông






Cái gì đây,cái gì đây hởi chị em ?





Hình dưới: Viếng thăm mộ Cụ Giáp của đoàn 10C phía Nam








Hình dưới: Bạn Hợp chiêu đãi đặc sản Vitamin gâu gâu+ Rượi cộc tóc tại nhà Anh chị Công










Cái này thì không run đâu nhá
LỄ HỌP MẶT 30 NĂM:





Lễ họp mặt 35 năm cựu HS 10C NTT-HT tại KS Sailing 20/07/2014


















Cặp đôi MC thật là duyên dáng và chuyên nghiệp

Như chưa hề có lần được ôm(bụng chà bụng)

Hai tay hai cụ không biết dụ cụ nào ?



Ngày nào cũng phải có vài chén:
Lạc nhật tam bôi tửu, Bình minh sổ trản trà , Nhất nhật dâm nhất độ, Lương y bất đáo gia


Hiệu trưởng là Nguyễn Chí ...Chiển 



Mực ... rạch giá hay biển ngang ?

















Bây giờ ta rất sợ  khi mỗi lần buộc phải lôi kéo cái này ...ra



Ôm tý ... ,ồ ...khác xưa nhiều ?







Cứ từ từ....vội gì

Ngầu như  nhà Thầu



Thoát y-Thằng nào cũng béo


Hoa hậu Bãi biển Cửa Lò: Căn cứ số đo chuẩn HHQB là: 88-70-94 thì số đo 3 vòng của 4 TS như sau:
Thu Hồng:123-132-129.Thu Minh: 129-129-126,Thúy Hợp: 125-126-129,Lê Minh: 127-125-129

Tôi trở về úp bụng vào Biển quê







Đoàn viếng thăm ngã 3 Đồng Lộc-Mộ 10 cô gái TNXP: 21/07/2014